Dưới ánh dương sáng chói, Tàu Mộng Tưởng Hoàng Kim tỏa ra lớp hào quang vàng óng hệt như một kho báu di động.
Trong phòng thuyền trưởng, Danitz cứ đi đi lại lại. Gã cố nhớ lại mọi sự kiện đã diễn ra vài ngày gần đây để có thể điều tra ra manh mối.
Ba ngày trước, thuyền trưởng gã, ‘Trung Tướng Núi Băng’ Edwina đã tuyên bố muốn nghiên cứu một hạng mục nào đó, có khi phải mất những mười, hai mươi tiếng đồng hồ mới xong. Do đó, toàn bộ các tiết học tương ứng đều bị hủy bỏ. Vì chuyện này thường xuyên diễn ra nên đám Danitz chẳng lấy làm ngạc nhiên.
Bởi vì không cần phải lên lớp, họ mừng như được mùa, thậm chí còn tổ chức uống rượu, ca hát và mở tiệc đốt lửa trại trên tàu, chỉ thiếu điều đốt luôn cả Tàu Mộng Tưởng Hoàng Kim. Họ đã có một khoảng thời gian rất vui vẻ.
Nhưng sau một khoảng thời gian, tất cả thủy thủ - bao gồm cả Danitz vốn không nhanh nhạy bằng bạn bằng bè - cũng nhận ra có gì đó không ổn. Vị thuyền trưởng luôn kết thúc công cuộc nghiên cứu trong chưa đầy hai mươi tư giờ của họ đã không xuất hiện vào hôm sau. Hơn nữa cô còn không bảo ai mang đồ ăn hay bia nhẹ - loại đồ uống thay nước ngọt - đến cho mình!
Sau khi kiên nhẫn chờ đợi nửa ngày nữa mà vẫn không thấy ‘Trung Tướng Núi Băng’ Edwina đâu, đám thủy thủ bắt đầu đánh bạo gõ cửa phòng cô. Và rồi họ kinh hoàng nhận ra không có ai đáp lại.
Dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/1926379/quyen-3-chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.