Sau khi bước lên boong và tiến vào trong khoang tàu, Klein đang định mở miệng nói gì thì đã bị Anderson Hood giành trước:
“Không phải đấy chứ… Nếu tôi mà là hành khách trên tàu, vừa trông qua đã thấy một nhà thám hiểm mới đắc tội ‘Bất Tử Vương’ ở đây, thì chắc cú là tôi đứng ngồi không yên luôn. Nếu không đi xin thuyền trưởng hay lái chính thuyết phục anh đổi sang tàu khác, chính tôi sẽ tự đổi sang ngồi tàu khác. Thế mà ngạc nhiên chưa, họ bình chân như vại ấy.”
Tên này sắc sảo thật, chỉ với chút chi tiết nhỏ ấy mà cũng quan sát kỹ được… Đây chính là một “Nhà m Mưu” thực thụ ư? Bình thường luôn tỏ ra lạc quan hề hước, thích thả mồm miệng đi chơi xa, nhưng thực tế lại lặng lẽ nắm bắt tình hình và chuẩn bị kỹ lưỡng… Vừa cầm chìa khóa mở cửa phòng, Klein vừa cân nhắc xem liệu con tàu này thực sự có vấn đề ở đâu không.
Bấy giờ, Anderson mới giơ tay khẽ vỗ lên mặt mình, gượng cười:
“Tôi ngộ ra rồi!
Mới mấy tiếng chứ nhiêu đâu, chuyện mới chỉ đang lan truyền giữa bộ phận nhà thám hiểm với hải tặc, còn các du khách với thủy thủ vẫn chưa hay ra ngô ra khoai gì. Vả lại, ai biết mặt anh chắc chắn là người thạo tin tức chứ không phải người thường.”
Quào, tự hỏi rồi tự trả lời luôn… Ngươi có biết thời gian là sinh mệnh không? Klein cà khịa hai câu rồi bước vào khoang hạng nhất.
Không phải hắn muốn hưởng thụ sự thoải mái mà là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/1926376/quyen-3-chuong-206.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.