Nhìn Cattleya lặng thinh, Klein bỗng hơi ái ngại.
Hắn chẳng nói gì thêm mà quay người nhảy khỏi tảng đá, bước tới cánh cửa mở một nửa – lối đi dẫn vào tu viện đen.
Các dãy nhà và tháp cao vây kín quanh quảng trường. Mặt đất sót lại dấu vết của chiến tranh như các tàn lửa nằm rải rác, vô vàn mũi tên khổng lồ găm khắp nơi với phần đuôi gãy lung lay theo gió.
Frank Lee vẫn đang đào hố trồng thứ gì đó, song bên chân anh ta không phải thức ăn mà là một bãi máu thịt nhão nhoét.
“Anh định làm thí nghiệm gì với chúng?” Đi ngang qua, Klein không kìm mình được phải hỏi một câu.
Frank hào hứng cười nói:
“Nhiều lắm luôn!
Chẳng hạn như, tất cả những gì tôi cần là một con trâu có thể thỏa mãn nhu cầu về thịt của toàn bộ thuyền viên. Mỗi lần cắt một bộ phận là nó lại tự mọc ra như mới!”
…Sao cứ phải là trâu vậy? Klein nhất thời câm nín, chỉ đành vẽ một mặt trăng đỏ trong lòng.
Dọc đường đi đến đại sảnh chứa đầy các bích họa, hắn lại gặp hoa tiêu Otolov đang ngồi trên nền đất, Nina uống say mèm sắp thoát y đến nơi, Heath Doyle im lìm trốn trong bóng tối của một góc nhà.
Không biết tự lúc nào, Anderson Hoods đã cụ thể hóa một cái ghế bành và thư thả ngồi vào, quan sát các bích họa thần thánh mang phong cách tôn giáo trên trần nhà mái vòm.
“Hầy, cuối cùng cũng sắp rời khỏi cái vùng biển chết giẫm này rồi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/1926351/quyen-3-chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.