Thời gian tính tới nửa đêm lúc này chỉ còn khoảng 2 giờ đồng hồ, bên dưới hang động bí mật, mo Chốc cũng đã biết về cái chết bất ngờ của 2 tên hộ vệ là Ma Đốc và Ba Phổ. Đối với mo Chốc, sinh mạng của kẻ khác đều là thứ không đáng bận tâm, cho dù 4 tên hộ vệ đều là những người đi theo lão từ khi còn rất nhỏ. Nhưng với mo Chốc, tất cả chỉ là những con cờ trong kế hoạch trùng hưng " Cổ Đạo ".
Điều mà mo Chốc lo lắng lúc này chính là nguy cơ nhóm của thầy Lương sẽ phá tan tất cả mọi thứ mà bao năm qua lão dày công chờ đợi.
Nghiến răng kèn kẹt, mo Chốc giận dữ :
-- Khốn kiếp, nếu không vì cuốn kỳ thư thì ta đã gϊếŧ chết tất cả bọn chúng ngay lúc đó rồi.
Nhưng mo Chốc khựng người lại, hình như lão vừa luận ra điều gì đó, và điều này càng khiến cho lão trở nên tức tối hơn.
Lão gào trong sự điên cuồng :
-- TAO SẼ Gϊếŧ MÀY...
[.......]
Trên đường đi, lão Xèng hỏi thầy Lương :
-- Thầy làm như vậy có mạo hiểm quá không...? Nếu như mo Chốc cho người gϊếŧ chết cả ba ngay khi bắt được thì dù tôi có quay lại cũng không thể cứu được mọi người.
Thầy Lương đáp :
-- Điều đó có thể xảy ra, nhưng không phải ngay lúc đó. Bởi tôi có những thứ khiến cho lão thầy mo ấy bắt buộc giữ lại mạng sống của chúng tôi trước khi nghi lễ được tiến hành.
Bảo thảng thốt :
-- Chính vì thế nên thầy mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-an/527386/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.