Sau khi chuẩn bị xong, để mọi người xác định được vị trí của hang động, trước đó tất cả cũng đã lặn xuống đáy hồ. Tuy thầy Lương đã nói sẽ không vấn đề gì nhưng trong Bảo vẫn có một sự lo lắng nhất định. Và rồi, Bảo đã nghĩ ra một sáng kiến trong lúc thu dọn đồ đạc, chỉ đem theo những gì thực sự cần thiết.
Trước khi xuất phát, Bảo có cầm theo một cuộn dây dù với độ dài khá lớn, nếu kéo ra cũng phải được 100 thậm chí là hơn 100m dây. Cầm cuộn dây dù trên tay, Bảo hỏi lão Xèng :
-- Cái hang đó tính tới điểm đầu bên kia dài khoảng bao nhiêu…? Trong quá trình bơi, lão có ước lượng được độ dài của nó không..?
Lão Xèng suy nghĩ rồi đáp :
-- Điều này thì tôi không biết, nhưng theo tôi thì nó không quá dài, bởi khi sang đến đầu bên kia phải bơi thẳng lên theo hướng ánh sáng phía bên kia hang động, nó giống như một giếng nước nhỏ vậy.
Bảo tập trung mọi người lại, Bảo nói :
-- Tôi có ý kiến như thế này, cái hang đó cũng không quá rộng, nếu bơi nối đuôi nhau thì không sao, nhưng theo tôi như vậy sẽ hơi nguy hiểm. Lỡ như xảy ra bất trắc gì thì cả 4 người chúng ta khó lòng xoay sở trong một không gian hẹp như vậy.
Thước đáp :
-- Vậy ý anh là sao... ?
Bảo tiếp :
-- Lão Xèng là người đã từng bơi qua hang động đó sang tới bên kia. Tất cả cùng đi sẽ tiết kiệm được thời gian, nhưng theo tôi, chậm mà chắc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-an/527377/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.