Thầy Lương gật đầu, chủ quán ăn kéo ghế ngồi xuống chờ đợi, thầy Lương nhìn gã ăn mày vẫn đang nhồm nhoàm 2 tay 2 cái bánh bao, đoạn thầy nói :
-- Cũng không biết phải giải thích như thế nào, nhưng ngày hôm qua, sau khi nghe bác chủ kể về hoàn cảnh của người này, lúc đó tôi cũng có nói tôi biết chút nghề thuốc, chưa biết chừng sẽ chữa được cho anh ta. Nói không phải khoe mẽ, nhưng nhiều năm qua, tôi hành hương khắp các nơi trên đất nước này, cũng đã gặp không ít sự lạ, thậm chí là những việc kỳ quái, bên cạnh đó cũng đôi lần giúp đỡ được một vài người. Không thể thấy chết mà không cứu, hơn nữa ở người này, tôi có một chút gì đó đồng cảm. Anh ta thực sự có những điểm giống với tôi nhiều năm về trước. Bởi vậy ngay đêm hôm qua, tôi đã đi tìm anh ta ở bãi rác bên trong khu chợ cóc. Tôi muốn giúp người này có thể tìm lại được lý trí, bản ngã của mình.
Chủ quán ăn ngạc nhiên :
-- Thật sự có thể chữa được cho nó sao...? Bác không đùa đấy chứ...? Thôi thì cứ coi như nó bị điên do bệnh tật, ừ thì bác là thầy thuốc, bác có thể bắt bệnh, nhưng nhỡ đâu, nó bị bỏ bùa, yểm ngải thì sao mà cứu được......Bác không sợ bản thân bác cũng sẽ gặp nguy hiểm hay sao...?
Thầy Lương cười sảng khoái :
-- Ha ha ha, nhìn tôi có giống người sợ chết lắm không...? Hơn nữa ngay đến bác chủ còn chẳng sợ mà hàng ngày vẫn cho anh ta đồ ăn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-an/527294/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.