" Vù...vù....vù...."
Giữa đêm khuya thanh vắng, gió bắt đầu thổi mạnh, những tán lá trên cây ổi rung rinh tạo ra những âm thanh xào xạc. Quan tài của cụ Kình đã được đưa lên mặt đất, nhưng thầy Lương chưa cho vậy ván Thiên vội, ông cũng không cho người thân của cụ Kình lại gần quan tài, thầy Lương nói :
-- Tạm thời người trong gia đình đừng lại gần, cư để quan tài ở đó một lúc nữa. Trong lúc chờ đợi, ta sẽ giải thích cho các vị hiểu, tại sao quan tài lại bị xê dịch, và tại sao quan tài lại bị đục thủng 1 lỗ.
Vợ chồng ông Phương nín thở chờ đợi, từ lúc áo quan được đưa lên, cả hai vợ chồng ông Phương mặt cắt không còn một hột máu.
Thầy Lương tiếp tục :
-- Ngày hôm qua ta có nói, nơi đây chính là địa mạch, nhưng nếu sử dụng làm huyệt mộ, chôn cất người chết thì không được, hoặc chí ít, huyệt mộ của ông cụ không nằm ở vị trí này. Bởi bên dưới gò đất có mạch nước ngầm, không chỉ thế, mạch nước này đang phát, có thể nói thế nước như rồng cuốn. Như tất cả đã thấy, mới chỉ khẽ chạm vào mạch nước, nước đã trào lên dữ dội. Xưa nay chẳng ai đào huyệt trúng vào mạch nước ngầm cả. Thường thì với thế đất này, người ta sẽ đào cách xa từ 5-7m. Nhưng với một mạch nước mạnh như này nếu là ta, ta cũng sẽ không mạo hiểm mà đào huyệt ở đây. Bởi chỉ cần sai sót một chút thôi, hậu quả sẽ vô cùng khó lường.
Ông Phương nghiến răng giận dữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-an/527288/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.