Thầy Lương chưa nói hết câu thì tay Doãn cướp lời :
-- Không thể nào, ông có biết ông bà chủ tôi đã mua loại áo quan được làm từ thứ gỗ vô cùng tốt, khi chôn cất mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, không gặp bất cứ trở ngại nào, làm gì có chuyện quan tài bị vỡ được. Tuyệt đối không thể.
Lời tay Doãn nói cũng chính là suy nghĩ đang hiện ra trong đầu của vợ chồng ông Phương, mộ phần cụ Kình chôn cất đến nay mới hơn 1 tháng, thà bảo như dân nghèo, không có tiền, quan tài tạm bợ, có khi còn là những tấm ván gỗ ép thì còn hiểu được. Đằng này từ thứ nhỏ nhặt nhất như cây nến, trang kim, tiền vàng.....Gia đình ông Phương còn lựa chọn những thứ tốt nhất chứ chưa nói đến việc chọn áo quan.
Ông Phương nói :
-- Quan tài của bố tôi được làm bằng gỗ Huỳnh Đàn, một loại gỗ quý hiếm, sao....sao lại có thể vỡ được chứ...?
Thầy Lương khẽ thở dài rồi nhìn vợ chồng ông Phương, thầy đáp :
-- Gỗ Huỳnh Đàn sao...? Ta đây cũng có hiểu biết một chút về các loại gỗ, Huỳnh Đàn quả nhiên là gỗ quý, nếu quan tài mà được làm bằng gỗ Huỳnh Đàn có chôn dưới đất mấy chục năm, thậm chí trăm năm cũng không bị mục, chưa kể thi thể đặt trong quan tài bằng gỗ Huỳnh Đàn sẽ từ từ quắt lại chứ không phân rã. Với sự giàu có của hai vị đây, ta nghĩ hai người thừa khả năng để tìm gỗ Huỳnh Đàn và làm quan tài bằng loại gỗ quý hiếm ấy.....Nhưng xin thứ lỗi cho ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-an/527285/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.