Sáng sớm ngày hôm sau, từ lúc xảy ra sự việc lũ chuột tấn công gia đình Mẹo vào nửa đêm, thầy Lương thức đến sáng, Mẹo cũng vậy, duy chỉ có vợ Mẹo và cậu con trai thϊếp đi được thêm một giấc.
Bên ngoài trời đã hửng dần, không gian vắng lặng được xua tan bởi một vài con chim nhỏ đập cánh đậu trước hiên nhà cất tiếng hót. Thầy Lương bước ra mở cửa cho chút hơi lạnh của buổi sương sớm lùa vào trong nhà. Vươn vai, hít thở bầu không khí trong lành của buổi sáng. Bước tới chum nước, múc gáo nước để rửa mặt, vừa cúi xuống thì thầy Lương nhận ra nền đất quanh cái chậu đất để bên cạnh chum nước có vết chân thú vật, nhìn kỹ lại thầy Lương nhận ra đó là vết chân mèo. Như vậy là đêm qua thực sự có một con mèo đã lảng vảng quanh đây.
Rửa mặt xong, quay lại giữa sân thì thầy Lương thấy Mẹo cũng từ trong nhà đi ra.
Mẹo khẽ nói :
-- Cả đêm qua thầy không chợp mắt, gia đình con thật có lỗi với thầy quá.
Thầy Lương mỉm cười :
-- Đừng nói như vậy, cả cậu cũng đâu có ngủ. Cũng may sau đó lũ chuột ấy không kéo đến nữa.
Mẹo hỏi :
-- Liệu....liệu sau này....chúng....chúng có đến...nữa không hả thầy...?
Chuyện này có liên quan đến an nguy của gia đình Mẹo nên thầy Lương không muốn giấu, nhìn Mẹo, thầy nói :
-- Ta e là có, không chỉ vậy, những lần sau sợ rằng chúng sẽ kéo đến đông hơn, và còn manh động hơn.
Mẹo rùng mình :
-- Trời ơi, sao...sao lại có thể...như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-an/527272/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.