Vương Bình sau khi báo cảnh sát, liền rơi vào trạng thái vụn vỡ, phảng phất như không có mệnh lệnh thì sẽ không hành động, một mặt là sống sót sau tai nạn, một mặt là những việc đang xảy ra nằm ngoài nhận thức của bản thân.
Hắn vừa rồi còn khuyên tiểu công tử gì nhỉ? Không được mê tín?
Gửi hy vọng vào thứ hư vô mờ mịt là mê tín, nhưng năng lực của tiểu công tử là có thật!
Thần đều tới cứu bạn, này còn gọi là mê tín sao?
Tạ Ngọc Bạch: "Chú Vương, chú có ổn không?"
Vương Bình ngây ra một lúc, tiểu công tử cũng giống như người bình thường, nhưng hắn lại không thể xem y là một người bình thường được nữa. Người bình thường ai có thể sau khi dốc sức ngăn cản tai họa, còn có thể trấn định như Tạ Ngọc Bạch?
Tốt xấu lái xe cũng hơn hai mươi năm, Vương Bình trấn tĩnh bản thân, chạm vào vô lăng một lần nữa, hắn không quên nhiệm vụ của mình, là đưa tiểu công tử đi học đúng giờ.
Phía sau xe của Vương Bình, chủ chiếc xe Audi chửi thề một tiếng, hỏi thăm tài xế phía trước đột nhiên phanh gấp, bị biến cố thình lình xảy ra líu cả lưỡi.
Nếu vừa rồi xe phía trước tiếp tục chạy....không phải nó bị xe thể thao đâm, thì sẽ là mình bị xe thể thao đâm, nói không chừng sẽ là hai xe bị đâm!
Nhìn chiếc xe thể thao bị đụng tan nát, chủ xe Audi tay chân lạnh toát, tim đập bịch bịch.
Thần tiên đoán! Ông tổ lái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quoc-su-xuyen-thanh-quy-cong-tu-nha-giau/2693158/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.