Trên người Thượng Quan Yên Uyển đắp một tấm chăn mỏng, tựa vào vách xe ngựa, hai mắt hơi nhắm lại, tựa hồ đang nghỉ ngơi.
“Công chúa, thuộc hạ cứu giá chậm trễ, sau khi trở về sẽ liền chịu phạt.” Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt kia, Xích Ly có chút khó chịu.
Thượng Quan Yên Uyển chậm rãi mở mắt ra, trong mắt mang chút âm u khó hiểu, nàng không bắt chuyện, chỉ là nhìn chằm chằm người trước mắt nàng, ám vệ của nàng, người cầm đầu đám đầu trâu mặt ngựa.
Cho đến giây phút nàng chui ra khỏi quan tài, được hắn ta nhẹ nhàng bế vào lòng, nàng như cũ vẫn không thể quên được cảnh tượng khi đó, đại sảnh nhuốm đầy máu, Xích Ly máu me hỗn độn chảy la liệt trên nền gạch vàng.
Xích Ly là ám vệ lớn lên cùng nàng, không ai hiểu Thượng Quan Yên Uyển hơn hắn ta, bất kể nàng đưa ra lựa chọn nào, hắn ta vẫn ở bên cạnh và không bao giờ làm trái ý nàng.
Đến tận bây giờ, nàng không thể nào quên được cảnh tượng đó, không thể quên được thiếu niên quật cường thân thể nhuốm đầy máu.
Thượng Quan Yên Uyển khẽ giơ tay, thanh âm có chút khàn khàn, "Không sao."
Xích Ly dừng một chút, ánh mắt có chút mơ hồ, luôn cảm thấy đáng nhẽ không phải như vậy.
Thượng Quan Yên Uyển nhìn ra nghi hoặc trong lòng của hắn ta, khẽ cười nói, "Ngươi đang nghi ngờ sao bổn cung lại không trách phạt các ngươi đúng chứ? Nếu là bình thường, chỉ sợ đã tát ngươi mấy cái rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quoc-su-cong-chua-lai-di-gap-quy-roi/2891728/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.