Dịch: Dịch Gia
Nhìn cái bản mặt béo phì sưng lên kia của Đại Huy, Hạ Thiên Kỳ nhịn không được, bật cười, nói với Đại Huy đang tỏ ra đắc ý:
"Mày còn dám tỏ ra chán ghét như vậy sao?"
Đại Huy cứ tưởng rằng những lời này của gã sẽ làm cho Hạ Thiên Kỳ sợ, chính là dù như thế nào thì sắc mặt chỉ khó coi một chút chứ không dám mở miệng nói gì, kết quả lại không nghĩ đến cái câu châm chọc này.
"Hạ Thiên Kỳ, mày cho rằng đây là đâu? Mày nghĩ Đại Huy tao là ai?"
"Đây là đâu tất nhiên tao biết, nhưng còn, mày là ai..."
Hạ Thiên Kỳ liếc nhìn Đại Huy từ trên xuống dưới một lượt, sau đó lắc đầu nói:
"Vốn dĩ tao nhìn, cũng không nhìn ra mày là ai."
"Được, mày, con mẹ nó, đã vào đây còn tỏ ra bộ dáng đó với tao, mày cho rằng tao không dám động vào mày?"
Vừa nói, Đại Huy gọi lớn ra bên ngoài:
"Cho hai người vào đây còng hắn ta lại cho tôi."
Nghe được tiếng gọi của Đại Huy, rất nhanh đã có hai tên cảnh sát bước vào, còng hai tay Hạ Thiên kỳ vào ghế, trong quá trình đó, Hạ Thiên Kỳ cũng không phản kháng, mặc kệ để hay tay bị còng chặt lại trên ghế, trong thể cử động.
Thấy tay Hạ Thiên Kỳ đã bị còng lại, Đại Huy mới hài lòng để cho hai người kia ra ngoài, sau đó từ bên hông rút ra một cây côn điện, khuôn mặt dữ tợn bước đến cạnh Hạ Thiên Kỳ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quoc-gia-ac-quy/2583699/chuong-202.html