Dịch: Dịch Gia
Cơ hồ ngay lúc bọn hắn phát hiện ra con quỷ kia thì đôi mắt màu trong bóng tội cũng đã bước đến trước mặt bọn hắn.
Giờ khắc này, đầu óc của Hạ Thiên Kỳ hoàn toàn trống rỗng, dù gì thì cũng có ai muốn vừa rời khỏi địa ngục lại rơi vào địa ngục nữa chứ?
Cô gái tóc ngắn và cậy thiếu niên gầy lúc này cũng khó kìm nén lại tuyệt vọng, hét lên sợ hãi. Tiếng gió rít gào bốn phía lúc này giống như ngưng trệ lại.
Hạ Thiên Kỳ hoảng sợ trợn trờn mắt, đối mặt với đôi mắt đỏ máu kia, mặc dù khoảng cách rất gần nhưng hắn cũng không nhìn thấy rõ mặt quỷ.
Tuy nhiên hắn hoàn toàn tưởng tượng dược khuôn mặt kia nhất định là rất dữ tợn và đáng sợ.
Nhưng không hiểu tại sao, hoặc giả chỉ là ảo giác, cũng có thể là vì nguyên nhân khác, trong lúc tuyệt vọng Hạ Thiên Kỳ lại cảm thấy con ác quỷ này có chút quen thuộc.
Cái cảm giác quen thuộc này rất chân thật, nhưng cũng rất xa lạ, dù sao đối phương cũng là ác quỷ, làm sao hắn có thể có một người bạn là ác quỷ.
Ngay lúc trong lòng Hạ Thiên Kỳ dâng lên suy nghĩ này thì rốt cục con ác quỷ kia cũng đánh Quỷ Trảo về phía hắn, lúc hắn đang tuyệt vọng cho rằng mình sẽ đầu lìa khỏi xác thì đột nhiên con ác quỷ kia lại đánh vào sau lưng hắn, làm hắn bay vào trong ngôi miếu đổ nát.
Cho đến khi ác quỷ kia đã biến mất hoàn toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quoc-gia-ac-quy/2583681/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.