Dịch: Dịch Gia
- Màu đen? Cái gì màu đen? Anh đang nói chuyện hoang đường gì vậy?
Nghe được lời nói của Vương Khải, Triệu Thu Nhã một bên nhai kỹ mì trong miệng, một bên nghi ngờ hỏi.
- Trong chén mì toàn là màu đen…Em đang ăn cái gì?
Khi nói chuyện, Vương Khải cũng không biết là nhìn thấy cái gì, run rẩy chỉ Triệu Thu Nhã, đột nhiên kêu lớn một tiếng.
- Anh điên rồi! Làm gì mà hô to gọi nhỏ như vậy.
- Em...Em…Mau nhổ ra, mau phun đồ trong miệng em ra!
Vương Khải gào thét nói xong, lập tức chạy tới bên người Triệu Thu Nhã, dùng sức lắc người Triệu Thu Nhã để cho Triệu Thu Nhã phun hết những thứ trong miệng ra.
- Anh buông tôi ra! Vương Khải, có phải anh điên rồi không? Anh đang làm tôi đau.
Triệu Thu Nhã vừa giãy giụa vừa muốn đẩy Vương Khải ra, một bên lại hàm hồ mắng gì không rõ.
Nhưng Vương Khải căn bản không chịu buông tay, thấy Triệu Thu Nhã vẫn không chịu phun đồ trong miệng ra, Vương Khải không khỏi gấp gáp hét lớn:
- Em không biết em ăn phải cái gì sao?
Triệu Thu Nhã nghe xong người đột nhiên cứng lại, ngơ ngác nhìn Vương Khải.
Vương Khải lại tiếp tục hướng về phía cô hô to:
- Thứ em ăn không phải là mì, thứ em ăn là tóc, toàn bộ đồ trong chén đều là tóc.
Nói xong, Vương Khải liền buông Triệu Thu Nhã ra rồi cầm chiếc chén trên bàn lên, tiếp đó hất mạnh xuống đất.
“Rắc rắc”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quoc-gia-ac-quy/2583672/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.