"Ta nói này Đông Thiên Kỳ, mới sáng sớm mà cậu phát điên cái gì, nhìn cái điệu bộ này mà lại kêu tôi họp nhóm?"
Lưu Ngôn Mẫn ngáp một cái rồi đốt điếu thuốc lên, cặp mắt xem chừng không thể mở ra được, nếu không phải Hạ Thiên Kỳ đập cửa rầm rầm cứ như không muốn sống nữa, hắn tuyệt đối sẽ không xuống cái nơi ồn ào này.
"Đột nhiên triệu tập mọi người xuống đây là có chuyện cần bàn bạc"
Hạ Thiên Kỳ nhìn thoáng qua biểu hiện của ba người, ngoại trừ Lưu Ngôn Mẫn vẫn còn buồn ngủ nên có chút không kiên nhẫn ra thì những người khác lại có chút mong đợi nhìn hắn.
"Mẫn Mẫn, nếu cậu cảm thấy chuyện tốt đối với cậu mà nói không có tác dụng gì thì cậu có thể cút về phòng ngủ."
"Có gì muốn nói thì nói mẹ nó luôn đi, đừng có làm chậm trễ việc tôi đi ngủ."
Lưu Ngôn Mẫn nghe xong hừ lạnh một tiếng, mặt lộ rõ sự bất mãn vô cùng, nhưng cái mông vẫn dính chặt trên ghế sa lon, không có đến nửa ý định muốn đứng dậy rời đi.
"Đầu tiên, tôi muốn hỏi các cậu một vấn đề, bình thường các cậu thu hoạch điểm vinh dự là đều thông qua con đường nào?"
"Cậu có ý gì?"
"Ý của tôi muốn hỏi là các cậu làm cách nào để thu hoạch được điểm vinh dự."
"Đương nhiên là tuân theo sự sai khiến của công ty rồi, cậu bị ngu à?"
Lưu Ngôn Mẫn vẫn chưa hiểu rõ ý của Hạ Thiên Kỳ.
"Vậy các cậu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quoc-gia-ac-quy/2583579/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.