Xuất Trần nhận thấy được ánh mắt nghi hoặc của Lục Tiểu Thanh, không khỏi cười hỏi: "Đang suy nghĩ gì vậy?"
Lục Tiểu Thanh mắt ngọc chuyển động từ trên xuống dưới đánh giá Xuất Trần vài lần, thấy sắc mặt hắn cũng chỉ có tái nhợt một chút, nghĩ rằng cũng không có gì quan trọng, không khỏi nhún nhún vai bàng quang nói: "Huynh đệ, không phát hiện ra mọi người đang nhìn hai chúng ta sao? Tuy rằng hiện tại ta đang mang danh nghĩa là vương phi tương lai của ngươi, bất quá cũng chỉ là Vương phi tương lai mà thôi, tư thế hiện tại của ngươi là sao chứ."
Xuất Trần mỉm cười nhấc cằm tựa vào trên đầu vai Lục Tiểu Thanh, mơ hồ nói: "Ôm rất ấm áp." Lục Tiểu Thanh lập tức liếc mắt một cái nhìn khắp đại điện, trong đại điện này có đặt không biết bao nhiêu là chậu than, làm sao còn có thể lạnh được, aiz, Xuất Trần này quả thật là cơ thể quá yếu mà, mình mấy ngày hôm trước còn mặc quần áo mùa hè đi dạo trên thảo nguyên một vòng, cũng không bị cảm mạo, chẳng lẽ Xuất Trần này ở nhà mà cũng có thể cảm mạo được hay sao? Thật sự là thân thể mục nát mà.
Lục Tiểu Thanh âm thầm khinh bỉ thân thể của Xuất Trần, khó trách nàng được, từ lúc gặp được Xuất Trần đến nay, không lúc nào là không nhìn thấy Xuất Trần phải dùng thuốc, tuy rằng chỉ là một viên thuốc bé bằng đầu ngón tay út, rất giống như thuốc bổ, bất quá Lục Tiểu Thanh vẫn rất là tinh ranh biết được đó là thuốc, bởi vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quay-ve-doi-duong-lam-luu-manh/1571876/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.