Phần 7: Ngoại truyện Thẩm Đồng Quang
—
Học trò khắp mười dặm tám thôn đều biết.
Thôn nhà họ Lý có một vị tiên sinh rất đẹp.
Không ai đẹp hơn tiên sinh ấy, mà cũng không ai đánh vào lòng bàn tay đau hơn tiên sinh ấy.
“Triệu Thiết Ngưu, ngươi tiêu rồi! Ngươi chọc giận tiên sinh đến mức tiên sinh để lộ cả sừng ra rồi!”
Những học trò đi ngang cười cợt Thiết Ngưu:
“Chuẩn bị ăn đòn đi! Xì xì!”
Lưu Thúy Thúy là hàng xóm của Thiết Ngưu, là một cô bé nghĩa khí chính trực, chống nạnh nói:
“Thiết Ngưu, ngươi đợi đấy, ta giúp ngươi đi cầu xin Lý sư nương! Nhưng mà ngươi làm chuyện gì khiến tiên sinh tức giận đến mức hiện nguyên hình vậy?”
“Ta... ta chưa làm bài tập.” Thiết Ngưu nghĩ ngợi một lát.
“Chỉ thế thì Thẩm tiên sinh sẽ không tức đến mức ấy đâu.” Thúy Thúy cảm thấy kỳ quái, “Bổ sung là được mà.”
“Ta... ta còn nói bánh ngọt Lý sư nương làm không ngon... nhưng ta nói rất nhỏ...”
Thúy Thúy chợt đứng khựng lại.
Thiết Ngưu lo lắng kéo vạt áo Thúy Thúy:
“Sao ngươi không đi nữa?”
Thúy Thúy hất tay hắn ra:
“Hừ, chọc giận Thẩm tiên sinh thì còn cầu Lý sư nương cứu giúp được, nhưng ngươi dám nói xấu Lý sư nương thì đến thần tiên cũng chẳng cứu nổi, ngươi cứ đợi ăn đòn đi.”
Người thôn nhà họ Lý cũng đều biết.
Thẩm tiên sinh không phải người, là một yêu quái vốn dĩ nên ăn thịt người.
Nhưng kể từ khi gặp được thê tử của chàng là Lý Trân Châu, chàng đã chuyển sang ăn bánh ngọt.
Mười năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quang-hoa-chau-ngoc-cuu-sam/5238574/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.