Niên Tiểu Mộ đứng hình, trong nháy mắt, cái loại cảm giác đối mặt với thần chết này quá mãnh liệt.
Hai chân cô nặng như chì, cô lết từng bước về phía trước, không ngừng thầm trấn an chính mình.
Hôm nay cô ăn mặc rất nghiêm túc, không giống với áo phông quần jean ngày hôm qua.
Vì muốn chứng minh sự chuyện nghiệp của mình, cô còn cố ý trang điểm cho già dặn và đứng đắn.
Hôm qua bọn họ chỉ đụng vào nhau một chút, anh chắc chắn không nhớ rõ…
“Cậu chủ, đây là Niên Tiểu Mộ, lại nói cũng trùng hợp thật đấy, cô ấy và Phương Chân Y đều học cùng một trường.” Quản gia thấy anh nhìn chằm chằm Niên Tiểu Mộ, liền vội vàng giải thích.
“Vậy sao?” Dư Việt Hàn không chút để ý phun ra hai chữ.
Ánh mắt lạnh lẽo giống như tia laser đảo qua mặt cô.
Hai chữ này quá đơn giản, người bên cạnh không biết được anh có ý gì, nhưng Niên Tiểu Mộ là ngoại lệ, cô hiểu.
Anh rõ ràng đã nhận ra cô…
Xong rồi!
Đắc tội với người ta xong lại còn tự chui đầu vào rọ, xong thật rồi!
Người khẩn trương không chỉ có Niên Tiểu Mộ.
Phương Chân Y vừa rồi còn vô cùng đắc ý, cảm thấy mình đã nắm chắc thắng lợi trong tay, lúc này thấy Dư Việt Hàn nhìn chằm chằm Niên Tiểu Mộ, trong khi đó không nhìn cô ta lấy một lần, cô ta lập tức luống cuống.
Cô ta biết rõ, gương mặt của Niên Tiểu Mộ có sức sát thương khủng khiếp như thế nào đối với đàn ông.
Nhưng vất vả lắm cô ta mới lọt vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quang-doi-con-lai-deu-vi-em/524/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.