Dưới ánh chiều tà nhợt nhạt, nhà máy hoang tàn nằm lặng lẽ giữa vùng ngoại ô như một vết sẹo bị thời gian quên lãng. Trên những bức tường bê tông xám xịt là hàng đống lớp rêu phong phủ đầy, cánh cửa sổ thì vỡ nát chẳng khác gì đôi mắt trống vắng đang nhìn vào một thế giới tàn lụi. Ống khói rỉ sét vươn lên như vài ba chiếc cột đổ nát, không còn khói bụi mịt mù của vô số ngày sầm uất xưa kia. Bên trong, một loạt thiết bị sản xuất từng kêu vang giờ chỉ còn lại đống sắt thép mục nát, lẳng lặng nằm phủ bụi dưới ánh hoàng hôn mờ ảo. Cỏ dại mọc um tùm, len lỏi qua từng kẽ nứt của nền xi măng, như thể thiên nhiên đang chiếm lấy toàn bộ không gian dần bị bỏ mặc. Mọi thứ ở nơi đây đều được bao bọc bởi một sắc thái u ám và lạnh lẽo, tựa như thời gian đã ngưng đọng, chỉ còn lại sự hủy hoại âm thầm len lỏi theo từng phút từng giây.
Tuy nhiên, trái ngược với vẻ ngoài tĩnh lặng ấy, sâu thẳm trong nhà máy lại ẩn chứa sự sống náo nhiệt của thế giới ngầm. Tiếng cười đùa thô bạo cùng những lời bàn tán ầm ĩ vang vọng khắp không gian rộng lớn, phản chiếu lên từng bức tường gạch đã nứt nẻ. Dưới ánh đèn mờ từ những chiếc đèn cổ, đám xã hội đen tụ tập, chia chác và bàn bạc các phi vụ mới cùng với nhau, chẳng bận tâm đến hoàn cảnh khốn cùng của những nạn nhân bị chúng sát hại. Bầu không khí đặc quánh mùi khói thuốc bức bối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quang-anh-giua-thoi-khong/3728056/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.