Trong lúc nhất thời Khúc Đồng Thu thiếu chút nữa đã chẳng thể nhận ra, đợi đến khi nhìn rõ thì chỉ có thể cùng lúc trợn lớn mắt mở to mồm.
Bốn mắt nhìn nhau, đối phương hiển nhiên cũng giật mình ngoài ý muốn, chân lùi một bước về sau.
Lúc này ai cũng không kịp che giấu điều gì, và cũng hoàn toàn quên đi việc muốn che đậy. Cứ như thế mà cùng bất ngờ không kịp đề phòng nhìn nhau, cứng ngắc có đến một lúc lâu.
Khúc Đồng Thu hỏi: “Anh sao vậy…”
“…”
Tiếp đó chẳng còn lời nào khác được nói ra nữa.
Anh lần đầu tiên nhìn thấy Nhậm Ninh Viễn như vậy. Sắc mặt ảm đạm, tóc tai rối bù, râu cũng không cạo, quần áo nhàu nát, trên cổ áo còn có cả dấu vết do tàn thuốc gây ra.
Nhậm Ninh Viễn luôn ung dung bình tĩnh, ấy vậy mà vào ngày sinh nhật lại nhếch nhác đến thế, cứ như mới vừa sống qua một hồi đại nạn nào đó.
Chẳng kịp nghi vấn gì hơn, bản thân Khúc Đồng Thu cũng đã hốt hoảng đau lòng. Thế là anh bèn nhanh chóng vứt hành lý, bước tới phủi tàn thuốc trên áo người kia, “Trời ạ, sao lại thế này…”
Nhậm Ninh Viễn không nói gì, cũng không nhúc nhích, thảm hại vào ngày sinh nhật như thế, nên vào lúc này lộ ra vẻ xấu hổ lặng yên. Khúc Đồng Thu vừa định kêu con gái giúp lấy khăn nóng đến, quay đầu thì mới phát hiện, Khúc Kha đã không biết sớm chuồn đi nơi nào.
“Ai…”
Trẻ nhỏ chính là không hiểu chuyện mà.
Nhìn Nhậm Ninh Viễn từ đầu đến chân quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304875/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.