Tới giao lộ, Khúc Đồng Thu chuẩn bị tự mình trở về, may mắn là Nhậm Ninh Viễn cho anh đi chung một đoạn, đưa anh tới dưới lầu nơi trước nhà trọ của ký túc xá.
Tuy biết địa chỉ, Nhậm Ninh Viễn cũng là lần đầu đến, nhìn bề ngoài rất xưa cũ từ dưới lầu, liền nói: “Tối qua mưa gió rất lớn.”
“Ừ, nghe nói có nhiều chỗ bị ngập.”
“Trong phòng cậu chắc nát bét rồi phải không.”
“À thì…”
Nhậm Ninh Viễn nghi ngờ, khiến anh cũng cẩn thận theo. Như thể một khi bản thân anh thể hiện ra dáng vẻ không thuận lợi thì dường như là đang đòi hỏi một thứ gì đó từ Nhậm Ninh Viễn.
“Không có, cửa sổ đóng kín lắm.”
Nhậm Ninh Viễn nhìn anh: “Vậy tôi đi lên nhìn một cái.”
“Trong ký túc xá rất tốt, cũng không có gì đặc biệt, giống nhà trọ bình thường thôi. Với lại anh cũng muộn rồi.”
“Đi thôi.”
“Không cần.”
Anh vẫn là lần đầu cự tuyệt Nhậm Ninh Viễn, đối phương cũng có chút bất ngờ, giương mắt nhìn anh, cười một cái rồi ngồi trở lại trong xe.
Phía sau của Khúc Đồng Thu được bôi thuốc, đau đớn không giảm bớt, tư thế đi đường trở nên kỳ quái.
“Đau lắm sao.”
“Không còn đau nữa.”
Ngoài mệng nói vậy thôi, chứ trước đó vào nhà vệ sinh một lần, đau đến mức mặt mũi anh trắng bệch, quả thật rất sợ. Trước khi miệng vết thương tốt lên, về sau chỉ sợ anh chỉ dám ăn thứ gì đó long lỏng.
Nhậm Ninh Viễn nhìn anh: “Không thoải mái thì tôi đưa cậu đi phẫu thuật.”
“Không, tôi không sao.”
Nhậm Ninh Viễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304824/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.