Lần đầu tiên trong đời Khúc Đồng Thu ngồi máy bay, hoàn toàn chẳng biết gì, cũng không ai giải thích với cậu, chỉ có thể bắt chước làm theo ba người kia. May mà cậu ngồi cùng một chỗ với Nhậm Ninh Viễn, có thể ngồi cạnh Nhậm Ninh Viễn, cậu cũng an tâm.
Cầm phần cơm ăn trên máy bay, thức ăn và cơm đều được phân thành ô vuông ngay ngắn, đẹp đẽ, so với thức ăn ở căn tin tốt hơn nhiều lắm. Đã quen có thứ tốt sẽ giữ lại cho Nhậm Ninh Viễn, vì thế đưa hộp cơm qua: “Lão Đại.”
Nhậm Ninh Viễn nhìn, cười nói: “Tôi không ăn hết hai hộp đâu, cậu ăn đi.”
Khúc Đồng Thu lúc này mới thoải mái mà ăn. Với cậu mà nói, cơm máy bay hương vị rất ngon, nhưng khẩu phần không đủ, ăn hết một phần vẫn còn đói. Mà Nhậm Ninh Viễn chỉ ăn một ít cơm và một miếng cá nhỏ liền đặt xuống, bắt gặp đôi mắt trông mong của cậu, lại hỏi: “Còn muốn ăn sao? Tôi chỉ mới ăn nhiêu đây, cậu ăn tiếp là được.”
Khúc Đồng Thu không để ý đến nước miếng và sự kiêng dè, nhận lấy, còn hăng hái vô cùng, ăn sạch phần cơm của Nhậm Ninh Viễn.
Nhậm Ninh Viễn khẽ khụ một tiếng rất nhỏ, bắt đầu cúi đầu xem tớ báo mới vừa lấy, đọc một hồi liền dựa ra sau, nhắm mắt lại, hơi thở vững vàng như thể đi vào giấc ngủ.
Khúc Đồng Thu nhìn gương mặt nhìn nghiêng anh tuấn lại trầm ổn ấy, nghĩ thầm rằng làm đàn ông con trai phải giống như vậy đó, lợi hại mà không kiêu ngạo, uy nghiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304799/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.