Dư Quang Khôi lúc này đừng nói đau lưng mà dù đau tim cũng chẳng có tâm trạng đâu mà đi điều dưỡng, song ông ta cần gạt bỏ mọi dính líu tới Thẩm Thị, ông ta biết tin Tạ Cung Hòa bị khống chế trước cả Lục Băng Thiến, gọi điện tới thành ủy Nam Phong hỏi thăm thì bị từ chối khéo léo, vòng qua quan hệ nội bộ viện kiểm sát mới biết tỉnh phái một phó viện trưởng viện kiểm sát xuống cùng tinh binh lựa chọn từ viện kiểm sát Nam Phong phụ trách vụ án Tạ Cung Hòa, nghiêm cấm nhân viên liên quan tiết lộ tin tức.
Có điều Dư Quang Khôi vẫn có cách của mình biết được Tạ Cung Hòa mười hai năm qua nhận số tiền rượu thuốc qua anh họ Trương Chinh tới một triệu, trong thực tiến pháp luật bình thường nhận rượu thuốc không bị coi là hối lộ, nhưng nhân viên công vụ quốc gia mà nhận lễ vật đáng nộp lên mà không nộp lên, lại có số lượng lớn, sẽ coi là tham ô. Thường lễ tết nhận chút rượu thuốc ngay cả mức kỷ luật khiển trách cũng chẳng đáng, song quan trọng là những 12 năm tích lũy thành con số lớn bị viện kiểm sát nắm được thì tính chất khác hẳn.
Mức độ phát triển đông tây trong nước khác nhau, khung hình phạt tham ô chênh nhau rất lớn, ở phía tây tham ô gần 1 triệu, bên trên không có người thì có khả năng phán tử hình. Ngoài tham ô ra thì cảnh sát Nam Phong còn có chứng cứ Tạ Cung Hòa hối lộ hơn 300.00 nghìn, đương nhiên đây chỉ là một góc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994535/quyen-11-chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.