Lâm Tuyền đặt tở báo xuống:
- Tờ báo này xử lý ra sao?
- Là trắng hay đen do bọn chúng giải thích, chú làm được gì?
Giọng Cảnh Nhất Dân hơi cao:
- Chỉ mong Thiên Sương qua được khảo nghiệm.
Lâm Tuyền có chút rầu rĩ cùng áy náy, gửi gắm cả đời của Cảnh Nhất Dân một là thành phố này, hai là con trai, trong lòng ông ta không coi đây là tranh đấu chính trị nữa mà là cửa ải khảo nghiệm trắng đen, phải bước thẳng qua cửa chứ không được đi vòng. Có lẽ người khác nghĩ Cảnh Nhất Dân hành động cảm tính, song Lâm Tuyền hiểu tâm tình của ông, không thể nói được gì.
Quan trọng là tới lúc này Lâm Tuyền không biết trong tay kỷ ủy và bộ giám sát nắm được những chứng cứ gì.
- Liên quan tới vụ án Ngân Đô mười năm trước.
Lâm Tuyền đợi một lúc nhưng Cảnh Nhất Dân không nói tiếp nữa, biết ông giữ nguyên tắc không tiết lộ thêm, hơi khom người, rời khỏi thư phòng. Ra đường thì đã là hơn 10 giờ, nhưng muốn nghỉ cũng không được, chuyện hôm nay xử lý không xong, ai biết ngày mai sẽ thế nào.
Lâm Tuyền không lạ gì vụ án Ngân Đô, ngăm 2000 khi Liên hợp Tĩnh Hải và tổng cty XD có tiếp xúc nghiệp vụ lần đầu, chính là nhận tòa nhà dang dở Cao ốc Tĩnh Hải, Ngân Đô là chủ khai phát đầu tiên của nó.
- Cục trưởng Vương, là tôi đây.
Lâm Tuyền gọi điện cho Vương Hiểu Dương:
- Có thể an bài cho tôi gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994521/quyen-11-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.