Lâm Tuyền quanh co đủ đường, không chịu tuyên bố ngày hôn lễ ở bữa tiệc, chỉ nói là vì chúc mừng ngày cuối cùng tuổi 26 của Thư Nhã. Bữa tiệc tuy chẩn bị hơi gấp gáp, nhưng Phàn Xuân Binh chuyên gia mặt này rồi, vẫn khiến đám Vương Lệ, Vưu Giai mở rộng tầm mắt, kết thúc bữa tiệc, thay lễ phục ra, cảm giác như Lọ Lem sau 12 giờ lại phải về cái phòng tồi tàn của mình.
Suốt cả bữa tiệc, Thư Nhã mặc lễ phục đắt tiền, đeo bộ trang sức đắt giá, tóc vấn cao, ung dung cầm ly rượu, ưu nhã qua lại giữa đám đông, cười nói thân thiết đúng mực như một quý phu nhân, ai cũng nói Thư Nhã xứng đôi với Lâm Tuyền. Thế nhưng bữa tiệc vừa kết thúc, chẳng thèm để ý tới giữ gìn hình tượng nữa, đá văng cái giày cao gót đi, lấy đôi dép nhung có hình nhân vật hoạt hình đi vào, gục lên vai Lâm Tuyền, kêu ca mệt mỏi. So với việc giữ vẻ trang nhã quý phái trước mặt người khác, Lâm Tuyền thích Thư Nhã tính cách tùy tiện hơn, thấy cô mệt như thế thì thương lắm.
Lâm Tuyền thì tinh thần sáng láng, chẳng có chút vẻ mệt mỏi nào, kẽ vỗ tay Thư Nhã an ủi, mời đám Vương Lệ ở lại chơi thêm lúc nữa.
Lâm Tuyền nhận lấy bình nước trong tay giúp việc, rót nước cho đám Vương Lệ, nếu là trước kia bọn họ thoải mái tiếp nhận, lúc này khỏi khỏi có chút hoảng hốt, cùng đứng dậy, tranh nhau nhận rót nước.
Lâm Tuyền rụt tay lại, cười nói:
- Ngồi xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994435/quyen-10-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.