Thư Nhã thấy cha mình hết sức sốt sắng, có khi đích thân xuống bếp làm thức ăn, đành phải gọi điện cho Lâm Tuyền, máy tắt, chắc là xuống máy bay quên bật, liền gọi điện cho Phương Nam, biết Lâm Tuyền đang ngủ trên xe. Thư Nhã đang định gập mấy thì nghe thấy tiếng Lâm Tuyền lẩm bẩm hỏi Phương Nam điện thoại của ai, nhận điện thoại giọng còn chưa tỉnh táo hoàn toàn.
- Trước khi lên máy bay đã gọi điện rồi cơ mà, sao nhớ anh nhanh thế.
Mắt díp lại mà mồm vẫn leo lẻo được, Thư Nhã hứ một tiếng:
- Ai thèm nhớ anh, ba em nhớ anh thì có, tối tới nhà em ăn cơm, nhìn bộ dạng ba em có khi sẽ xuống bếp đó.
- Tốt quá, anh nhớ món thịt kho tàu của ba em lắm.
Lâm Tuyền tức thì tỉnh táo hẳn:
Thư Nhã phì cười:
- Trông anh kìa, chỉ biết ăn, trình độ của ba em làm sao cao hơn của đầu bếp Tú Thủy Các được?
-Tất nhiên là khác, cảm giác ăn ở nhà thì làm sao có thể so sanh được? Trình độ nấu nướng của mẹ anh mấy chục năm vẫn tệ như ngày nào, chị em anh chịu đựng mấy chục năm, trong nhà lại không dám mời đầu bếp, sợ tổn thương mẹ anh.
Trong nhà rất yên tĩnh, Thư Kính Côn cũng nghe thấy rõ ràng, biết thân thế đặc thù của Lâm Tuyền, khiến y càng quyến luyến càng có trách nhiệm với gia đình.
Thư Nhã cười khúc khích, thấy cha mình giương tai nghe trộm, trừng mắt lên cầm điện thoại chạy qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994413/quyen-10-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.