Dì giúp việc nghe thấy tiếng cũng đi tới, đánh dấu cuốn Tam Quốc Diễn Nghĩa mà Trần Nhiên đang xem, gấp lại cho lên giá sách, mang trà nước tới.
Lâm Tuyền không muốn không khí nặng nề, chỉ cuốn Tam Quốc nói:
- Cháu nhớ khi còn nhỏ ông bảo cháu: Nhỏ không đọc Thủy Hử, già không đọc Tam Quốc. Sao bây giờ ông lại đọc Tam Quốc.
- Thiếu niên khí thịnh, dễ kích động, không nên đọc Thủy Hử; khi già đủ giảo hoạt rồi, không cần đọc Tam Quốc nữa. Còn ông ở nhà tu tâm dưỡng tính, có gì lại đọc hay không nên đọc, ông thì còn có thể tính kế ai?
Trần Nhiên xua tay, trêu:
- Cháu cũng không nên đọc Tam Quốc nữa, bao năm qua bao nhiêu người trúng bẫy của cháu rồi.
- Sách có thể dạy người, những cuốn sách năm xưa cháu đọc đều do ông ngoại chọn mà.
Lâm Tuyền cười hì hì, nhìn bóng cây lay động dưới ánh trăng ngoài sân:
- Cây cối trong vườn nhiều quá, ông chăm sóc không xuể, có cần thêm một công nhân nữa không ạ?
- Có thêm bao nhiêu người nữa thì vẫn do ông già này sửa sang, sân vườn gọn gàng là một loại cảnh trí, tiêu điều cũng là một loại cảnh trí, chỉ xem tâm cảnh người thưởng thức mà thôi, cái sân này ông cố ý không chăm sóc, chính là để bản thân có thể nhớ lại lúc nó lụi bại. Tiếc là đạo lý này ông hiểu hay không chẳng còn quan trọng, quan trọng là đám nhóc các cháu có hiểu không.
Trần Nhiên đi vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994408/quyen-9-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.