Trương Tiểu Bân quay về bếp làm thức ăn, Lâm Tuyền chẳng có đề tài gì để nói với hai cô gái, để Tiểu Sơ nói chuyện với họ, lấy thuốc lá ra hỏi Trương Tiểu Bân có gạt tàn không, Trương Tiểu Bân trả lời không có, y tự n hiên ra thùng rác bới một hồi, kiếm một cái vỏ *** rỗng, vừa hút thuốc vừa xem tiếp cuốn sách ban nãy.
Lâm Tuyền tùy ý thoải mái, mắt chuyên tâm cuốn sách không hề có vẻ đóng kịch nào, trong mắt Minh Tuyết lại càng có sức hấp dẫn, hối hận vì lời nói lúc vừa vào cửa, Lâm Tuyền không hề có thái độ cao ngạo của kẻ bề trên khi vào nơi ở thấp kém, phóng khoáng như tới nhà người bạn lâu năm, làm người ta cảm thấy thân thiết.
Mấy năm trước, Lâm Tuyền tuy không phô trương, song khiến người ta có cảm giác như thanh kiếm sắc ẩn trong vỏ, người mẫn cảm đều nhận ra vẻ ôn hòa của y mang theo sự xa cách. Hiện giờ Lâm Tuyền ngày càng chói mắt, khiến người ta có cảm giác ngược lại hoàn toàn, đó chỉ có thể do thay đổi trong tâm cảnh của y.
Trương Ngọc trước giờ luôn sợ Lâm Tuyền, vì y có trái tim không phân thiện ác khiến người ta không nhìn thấu, dù cuối cùng Lâm Tuyền mở cho một đường sống, không bóp nát vận mệnh nhỏ bé của cô, nhưng sợ hãi trong lòng mãi không tan. Còn bây giờ hành động nhẹ nhàng thoải mái của Lâm Tuyền, làm phai mờ sợ hãi sâu trong lòng cô, nhận ra chuyện trước kia chẳng để lại chút mắc nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994391/quyen-9-chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.