- Chuyện qua rồi, con sửa là được chứ gì, chả lẽ bắt con giống ba, suốt ngày mang cái bộ mặt âm u rầu rĩ?
Thẩm Nhạc xoa mông, rống lên:
- Mày, mày đó là một mạng người, mày không có chút day dứt nào trong lòng sao ...
Thẩm Tại Tinh biết trong lòng đứa con này mình không có uy vọng gì, thấy hắn lúc này còn dám cãi lại, giận mà không phát tác được, không ngờ Lục Băng Thiến vung tay tát hắn một cái:
- Chuyện còn chưa qua đâu, sau này không được mẹ cho phép, không được rời nhà nửa bước, thể ngân hàng, xe ô tô, di động đều giao cho ba con quản lý, còn đám bạn khốn kiếp của con nữa, không được phép qua lại với chúng.
Thẩm Nhạc bị mẹ tát cho cái cái thì sững sờ, lần thứ 2 rồi, hai mấy năm qua mẹ hắn tát hắn hai lần, mẹ chưa bao giờ nói nặng mình một câu, vậy mà sau sự kiện kia lại tát mình hai lần, còn cấm túc mình nữa, uất ức nói:
- Chỉ là mấy kẻ không thức thời thì làm nổi gì?
Lục Băng Thiên thở dài:
- Ngày hôm đó đi cùng La Dân có một chàng thanh niên trí thức, cao gầy, đeo kính nữa, con có ấn tượng không?
Nhớ tới ánh mắt mà ngữ khí khinh miệt của Lâm Tuyền, cảm giác bị xỉ nhục trong nội tâm Thẩm Nhạc tới nay vẫn còn chưa nguôi ngoai:
- Ừm, có chút ấn tương, y còn nói một câu.
- Câu gì?
Lục Băng Thiến hỏi vội:
Thấy vẻ mặt mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994358/quyen-9-chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.