Bất kể là ở Liên hợp Tĩnh Hải hay quỹ Tây Trạch, chỉ có nhân viên quản lý thượng tầng mới biết được thân phận của Lâm Tuyền.
Chỉ mới tiếp xúc thời gian ngắn, Trương Hàm không biết chính xác Lâm Tuyền là ai, nhưng cũng đoán ra người thanh niên chưa tới 30 này có quyền thế người thường không bì kịp, đứng nghe tiếng thang máy chầm chậm đi lên, Trương Hàm hỏi La Dân:
- Người bạn này của anh là ai, thư ký xinh đẹp như hoa, ra ngoài còn mang theo vệ sĩ nữa.
La Dân cười gượng, lộ ra răng cửa bị gãy chưa có thời gian trồng lại, trông rất buồn cười:
- Tôi làm gì có tư cách làm bạn với người như thế, anh ấy là ông chủ của tôi.
Giọng nói hơi biến dạng, nghe càng buồn cười.
- Ồ, cũng là xí nghiệp gia tộc kiểu Thẩm thị phải không, chứ làm gì có ông chủ lớn trẻ tuổi như vậy.
La Dân do dự một lúc, chân thành nói:
- Công ty sẽ không dính dáng vào chuyện này, từ hôm qua trở đi tôi không còn là người của công ty nữa, cho nên không thể tiết lộ chuyện công ty một cách tùy tiện.
- Thần bí vậy sao?
- Không phải là thần bí, chẳng qua nó liên quan tới tác phong của anh ấy.
- Người có tiền thì kiêng kỵ cũng nhiều, Lâm Tuyền đoán được kết cục hôm nay, chứng tỏ anh ta cũng là loại người như bọn chúng.
Trương Hàm khinh bỉ nói, Lâm Tuyền tỏ ra quá bình tĩnh, thậm chí lạnh lùng, làm cô hoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994355/quyen-9-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.