Đám Lâm Tuyền vừa biểu lộ thân phận, viên cảnh sát trẻ có chút bất an vì vừa rồi thái độ có hơi thô lỗ một chút, song dù vậy bọn họ vẫn xóa hết nội dụng trong máy ảnh.
Lâm Tuyền nhận lại chiếc máy ảnh, hỏi:
- Vì sao cô gái kia tự sát ?
Viên cảnh sát già cảnh giác nói:
- Gia đình cô gái đó có tiền sử bệnh thần kinh, đương nhiên có phải tự sát hay không phải điều tra thêm, giờ kết luận còn sớm lắm.
Cảnh sát nhân dân của chúng ta đó, kết luận thay đổi theo tình hình, Lâm Tuyền chỉ cười nhạt trong lòng, chuyện này quá nhiều rồi, chẳng hơi đâu mà bất mãn:
- Thông báo cho thân nhân chưa, chúng tôi có thể đi thăm hỏi được không? Với gia đình nạn nhân mà nói, đây là tai họa, dù sao chúng tôi phải có chút thái độ.
Viên cảnh sát già hơi lúng túng:
- Cô gái đó tuy là người bản địa, song ở xa lắm, còn chưa kịp thông báo, chuyện hậu sự chúng tôi xử lý thỏa đáng, không làm phiền các vị nữa.
Mấy cảnh sát đi rồi, bốn người Lâm Tuyền ngồi lại trong phòng rất lâu, lòng bất bình vô cùng.
Ngày hôm sau báo sáng Xuân Giang cho đăng tin chuyện đêm hôm qua ở một góc nhỏ, nếu chẳng phải Lâm Tuyền chú ý tìm kiếm thì không thấy, tiêu đề ( thiếu nữ nhà khách nhả lầu tự sát, nghi ngờ bị tâm thần). Có sự tồn tại của mang internet, khiến thông tin không hoàn toàn nằm trong tầm khống chế của chính phủ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994347/quyen-9-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.