Trần Vũ không còn dũng khí vào Tân thành Nam Cảng nữa, gọi điện cho Phương Nam hẹn gặp ở trong quán cà phê đường Thanh Lộ.
Phương Nam ngồi đối diện với Trần Vũ, đưa bàn tay trắng ngần cầm cầm chiếc thìa cà phê tinh xảo khuấy nhẹ cốc cà phê, hương thơm cà phê dễ lan tỏa, sữa trắng và cà phê đen hòa trộn thành thứ mầu nâu hấp dẫn, nhưng ánh mắt xa xăm nhìn dòng người qua lại bên đường qua cửa sổ kính:
- Năm đó Lâm Tuyền rời khỏi quán cà phê này rồi bị tai nạn, cũng ở quán cà phê này nghe chuyện cô kết hôn. Cậu ấy sao nỡ làm tổn thương tới cô? Cậu ấy cẩn thân giữ khoảng cách với cô để tránh cô bị tổn thương thêm thôi, cô có biết thân thế của Lâm Tuyền không?
Trần Vũ lắc đầu, cô cảm giác lúc này mình chẳng biết gì về Lâm Tuyền nữa.
- Cậu ấy là đứa bé bị bỏ rơi bên đường, năm ấy Lâm Tuyền mới có bốn tuổi, trong một đêm mưa gió cậu ấy bị vứt bỏ lại con đường qua Trung học Nhất Trung, người phụ nữ vút bỏ Lâm Tuyền càng gây tổn thương cho cậu ấy nhiều hơn cô, bà ta biết Lâm Tuyền tồn tại, sợ Lâm Tuyền về tranh đoạt tài sản với con bà ta, nên không nhận. Có ai hiểu được thống khổ mà cậu ấy phải chịu đựng, cậu ấy luôn giữ khoảng cách với bà ta ... Có lẽ cô trách Lâm Tuyền vì sao ở mặt tình cảm lại bị động như thế, tất cả vì sợ hãi trong lòng.
Trần Vũ luôn cho rằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994309/quyen-8-chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.