Chu Mật trước đó có mời Đinh Hướng Vinh tới chỗ mình tham quan, điều tra, còn phải nhân viên công tác phối hợp, nhưng xã giáo dục tự có quy hoạch phát triển riêng, ông ta đành chịu.
Thấy trong nhà họ Phàn đang tíu tít chuẩn bị, Chu Mật không cho Mã Chiêm Khôi ra đó chỉ tay năm ngón, đâu có biết người ta thích gì ghét gì, chẳng may khéo quá hóa vụng thì sao, để chủ nhà làm là tốt nhất, ông ta quyết định tới xưởng hoa quả tham quan, dù sao bí thư huyện ủy phải có thể diện một chút.
Đặc sản của Loan huyện là táo Kim Ti và lê Hoàng Kim, xưởng hoa quả đầu tư 10 triệu đã được xem là xí nghiệp đứng đầu sản nghiệp nông nghiệp huyện rồi, Chu Mật đã tới đây tham quan vài lần, sản phẩm hiện ký hợp đồng tiêu thụ với đại siêu thị như Auchon, đúng là có tác dụng xúc tiến kinh tế rất lớn.
Chu Mật trù trừ, nếu trong bữa tiệc đề xuất vấn đề toàn huyện gia công hoa quả liệu có đường đột quá không?
Xe đón Lâm Tuyền tốn hơn nửa tiếng mới tới được Tân Trúc, Đinh Hướng Vinh cảm khái:
- Cách có Củng Dư thôi mà điều kiện kinh tế của Loan Huyện tốt hơn La Nhiên nhiều quá.
Lâm Tuyền cười:
- Đám lão Phàn thích khoe khoang, tiền đủ làm hai con đường đều làm một con đường, năm kia tôi tới đây, đường xá còn chẳng bằng La Nhiên.
- Muốn phát triển kinh tế thì phải làm đường mà.
Phàn Xuân Binh đắc ý nói:
- Mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994271/quyen-8-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.