Đến khi ăn cơm, Thư Nhã vẫn tỏ ra lạnh nhạt, trong khi đó Lâm Tuyền lại tỏ ra nhiệt tình đột xuất, còn tìm mọi cách bắt chuyện với cố, kể câu chuyện cười chọc cô cười.
Thư Nhã ậm ừ đối phó với Lâm Tuyền, thấy cha mẹ liên tục đánh mắt ra hiệu, thái độ rất không hài lòng mới sực nhớ nếu mình như thế, đến khi chia tay, chẳng phải tội lỗi đổ hết lên đầu mình sao, thầm mắng Lâm Tuyền xấu xa, dám giở thủ đoạn cả với mình, thực tình thì cô cũng không giận y, nên thuận nước đẩy thuyền quay sang trò chuyện vui vẻ.
Ai ngờ tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, bị mọi người hùa nhau bảo hai ăn cơm xong đi chơi, cho người lớn nói chuyện, đám Trần Tấn tất nhiên muốn có không gian riêng của mình, không đi với Lâm Tuyền và Thư Nhã.
Thư Nhã cô sợ nếu chỉ có hai người với nhau, bản thân càng lún sâu không thoát ra được, liền gọi cả đám Vương Lệ, Vưu Giai đi chơi cùng, giữa chừng Lâm Tuyền lại biến đi đâu mất, làm Thư Nhã nghiến răng ken két, mãi về sau mới quay lại đưa cô về nhà.
Xe dừng ở trước ngõ nhà Thư Nhã, Lâm Tuyền mới lấy ra một cá hộp:
- Đây coi như là món quà xin lỗi của anh.
Té ra là đi mua quà lấy lòng minh, Thư Nhã không nhận ngay, hỏi:
- Cái gì thế?
Lâm Tuyền mở hộp ra, bên trong có một chiếc di động:
- Cái di động này được cài đặt đặc biệt, nếu ấn số 1 sẽ gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994249/chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.