Chu Vân Thiên không cãi được câu nào, ông ta không phải ngốc mà không nhìn ra cô tiểu minh tinh kia là người thế nào.
- Thú vị nhất là tiền mà Minh Tuyết kiếm được trong giới này, anh biết cô ấy dùng làm việc gì không?
Lưu Hoa Đông tiếp tục nói:
- Ủng hộ giáo dục quốc gia, lão nhân gia có nói với tôi, riêng số trường học Minh Tuyết trực tiếp tài trợ xây dựng đã có 20 cái. Nếu không phải vì quá khứ không hay, cái huyện kia còn tuyển cô ấy vào ủy viên chính hiệp, đại biểu nhân dân. Đem so đám quan trong nước với nha đầu Minh Tuyết đó đúng là sự mỉa mai.
Rồi quay sang nhìn Chu Vân Thiên châm chọc:
- Cô tiểu minh tinh kia so được không?
- Không so được, không so được.
Chu Vân Thiên liên tục xin tha:
- Tôi không phải đang nỗ lực học theo lão nhân gia đó sao?
Chỉ mấy câu ngắn ngủi của Lưu Hoa Đông làm Vương Tuyết Phi nghe thán phục hết sức, Trần Chí Lập không bao giờ đem chuyện này kể cho cô.
Khổng Lập Dân cười nói:
- Nói tận đẩu tận đâu rồi, bảo lão Chu tới đây không phải để nghe chuyện giang hồ truyền kỳ, tập trung vào nội dung chúng ta vừa thảo luận đi.
Nghe Trần Chí Lập trình bày lại một lượt, Chu Vân Thiên do dự rất lâu mới hỏi Lâm Tuyền:
- Nghe nói các ngân hàng Tân Bác hiện đang xếp hàng tới cho Liên hợp Tĩnh Hải vay tiền, Liên hợp Tĩnh Hải căn bản không thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994246/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.