Tuy nói tỉnh đưa ra quyết định ủng hộ hình thức tuyền cử ở Tĩnh Hải, không có nghĩa cách làm ở Tĩnh Hải phù hợp với tâm ý của tỉnh, rất nhiều người đang hả hê đợi xem kịch hay, Cố Hiến Chương lần này tới Tĩnh Hải có tác dụng ổn định lòng người.
Ăn khuya xong, Lâm Tuyền và Cảnh Thiên Sương cùng rời Cố gia. Cố Thanh được cha ra hiệu, tiễu Lâm Tuyền ra tận cửa, nhìn chiếc Volvo rã vào đường Tương Dương mới vào nhà, thấy cha đang đứng trước một chậu bonsai nương theo ánh trăng hái lá khô, đi tới nói:
- Tĩnh Hải dám làm chuyện này đúng là bất ngờ, chẳng biết báo chí ngày mai nói thế nào đây?
- Còn thế nào, chả lẽ còn có báo nào dám làm chuyện ầm ĩ vào lúc này à?
- Hình chư ba không giận chút nào?
Cố Thanh hơi sợ cha, dù lấy vợ ở riêng rồi vẫn không thay đổi được:
- Giận?
Cố Hiến Chương đưa tay lấy bình phun nước:
- Có gì mà phải giận, ngược lại ba cảm thấy mình lớn tuổi rồi, quá bảo thủ chỉ cầu ổn định. Cảnh Nhất Dân bỏ cơ hội thăng tiến chính là vì muốn làm một phen sự nghiệp ở Tĩnh Hải, tất nhiên không chấp nhận Trương Quyền làm vướng chân vướng tay mình, ông ta ám thị không chỉ một hai lần, nhưng ba nghĩ tới sự ổn định nên không đồng ý, không nghĩ họ quyết tâm đến thế. Ba mới nhậm chức, không cần phải gánh trách nhiệm gì, ngược lại nếu có sự kiện không hay, bên trên càng ủng hộ mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994230/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.