- Ha ha ha, con đúng là chưa bao giờ nghĩ tới khá năng đó, cuộc đời nếu không ước mơ thì tình yêu còn màu sắc gì nữa.
Ngụy Gia Cường hơi nhếch môi lên cười:
- Mẹ con theo ba lúc ba chỉ là nhân viên tạm thời, biên chế chưa được giải quyết, mẹ con sở dĩ nhìn trúng ba chủ yếu vì ba có tiền đồ.
- Tự khen mình không biết xấu hổ kìa.
Vợ Ngụy Gia Cường cười mắng:
- Đó là do nhãn quang của em tốt.
Rồi thấy có vẻ không phải việc hệ trọng, bỏ đi lo việc nhà.
- Tình yêu, tình yêu là cái gì?
Ngụy Gia Cường ngồi thẳng dậy:
- Ba cũng đã đi qua thời trẻ, ba hiểu, ba muốn nói với con rằng, con có thể không coi trọng hiện tại của cậu ta, song không thể không để ý tới tương lai của cậu ta.
Nghe cha dùng tình cảm lay động, Ngụy Tiểu Thanh có chút lưỡng lự, như bị nói trúng điểm yếu, song giọng điệu không chịu thua:
- Ba bằng vào cái gì nói Trần Tấn chỉ có thể làm nhân viên quèn?
- Đám trẻ bọn con cứ kích động lên là bất chấp hết, nhưng ba là ba con, không lo mà được sao? Trần Tấn giỏi cũng được, kém cũng được, muốn lên muốn xuống, quan trọng phải xem Lâm Tuyền ý thế nào.
- Lâm Tuyền ư?
Ngụy Tiểu Thanh càng thêm nghi hoặc:
- Anh ấy là ai mà quyết định tương lai của Trần Tấn, mà Trần Tấn là em họ của anh ấy, vì sao anh ấy không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994215/chuong-285.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.