Lâm Tuyền bỏ ra 15 phút đọc hết kế hoạch của Lương Cập, tìm Phương Nam mới phát hiện cô đã rời công ty rồi, chỉ biết cười khổ, trong mối quan hệ với Phương Nam, y luôn ở thế yếu, phải chăng vì mình yêu Phương Nam nhiều hơn cô ấy yêu mình? Nhớ thời gian ở cùng Trần Vũ, y mới là người chủ đạo, nếu y không vui, Trần Vũ sẽ là người xuống nước, chả lẽ khi đó cũng vì Trần Vũ yêu mình nhiều hơn …
Khẽ cười khổ một tiếng, Lâm Tuyền đành phải tìm Tiền Vi, bảo Tiền Vi đưa cho phòng chấp hành đánh giá tính khả thi. Nghĩ hôm nay nhiều người đi chiếc Volvo hơi chật, bảo Quý Vĩnh lấy chiếc Becker đen ra.
Xe đi tới đường Thông Thuận, vừa đúng lúc nhìn thấy Trần Tấn theo sau cô gái mặc đồ thể thao trắng, Trần Sở bảo Quý Vĩnh lái xe bí mật theo sau, một lúc lâu sau Trần Tấn không phát hiện ra.
Trần Sở bực bội đấm cửa kính:
- Nhìn cái bộ dạng vô dụng của anh ta kìa, thích người ta thì đi tới mà nói, lẽo đẽo đi theo thế kia làm mất hết thể diện Trần gia chúng ta.
Lâm Tuyền cười:
- Trần Tấn vẫn cứ lịch sự với các cô gái, không biết thành fan cuồng từ bao giờ.
Cách tấm kính dán màng phản quang, Trần Sở nghiển răng nghiến lợi:
- Đều do hậu di chứng anh gây ra năm xưa đấy.
Trần Sở đang định mở cửa xuống xe thì Lương Cập đưa tay cản lại:
- Có gì đó không đúng, hai người bọn họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994209/chuong-282.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.