Sau bữa tiệc Lâm Tuyền đưa Lâm Cầm Nam về nhà khách rồi cũng trở về nơi nghỉ chân, Phàn Xuân Binh đang triển lãm những món quà hắn thu thập được cho Vương Thúy trong ba ngày qua. Có thể toàn tâm toàn ý làm điều gì đó cho người mình yêu đúng là một loại hạnh phúc, mai y phải đi Hương Sơn với Lâm Cầm Nam, quà cho Phương Nam và Tiểu Tư Vũ thì phải đích thân mua, còn quà cho người khác đành nhờ Phàn Xuân Binh làm thay.
Ngâm mình trong nước nóng tiêu trử hết mỏi mệt một ngày, ngồi trước bàn đọc báo cáo các học giả khác, các báo cáo này đều rất gay gắt chỉ ra vấn đề sâu sa của sản nghiệp địa ốc.
Chuông điện thoại vang lên, Lâm Tuyền còn nghĩ Tiểu Tư Vũ khe chuyện biểu diễn của cô bé, cầm điện thoại lên nghe thần sắc nghiêm túc, bảo Phàn Xuân Binh nghe:
- Chuẩn bị quần áo cho tôi, bộ vest xanh thẫm ấy.
- Lúc này mà còn ra ngoài sao?
Phàn Xuân Binh thấy sắp 12 giờ đêm rồi, song vẫn mở tủ chuẩn bị quần áo để lên ghế sô pha, thấy Lâm Tuyền cạo râu gọn gàng, còn dùng máy sấy tóc chỉnh lại đầu tóc..
Lâm Tuyền thay y phục xong, đứng trước gương ngắm nghĩa một hồi, chỉnh cổ áo thật cân, còn lấy đồ nghề lau giày cho sáng bóng.
- Đi gặp ai mà giống như tiểu thư lần đầu tiếp khách thế?
Phàn Xuân Binh nói đùa:
- Gặp ai không nói, chỉ nói năm phút sau có người tới đón.
Lâm Tuyền thấy mình chải chuốt quá mức rồi, nên mộc mạc một chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994188/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.