Chị Lâm cảm giác lòng bàn tay của Trần Phi Lăng ươn ướt, hiểu rõ sự kích động của cô lúc này, chỉ là không thể ngăn cản Trần Phi Lăng tiếp xúc với Lâm Tuyền, lòng không biết phải làm sao. Trần Phi Lăng tuy rất thông minh nhưng vẫn còn quá trẻ, vẫn say mê cuộc sống, phần nào nhìn cuộc đời với con mắt lãng mạn, nhưng với vô số hào quang bao phủ, Trần Phi Lăng không thể có được cuộc sống và tình yêu như người bình thường. Nhìn thần sắc vẫn bình tĩnh như không của Lâm Tuyền, chị Lâm càng tò mò vì sao y lại né tránh truyền thông.
Lâm Tuyền chắc chắn là doanh nhất rất biết tự kiềm chế, y cố ý né tránh giới truyền thông, tầm mắt của công chúng, đó là chướng ngại lớn nhất giữa y và Trần Phi Lăng, chị Lâm không tin có nam nhân nào kháng cự lại được sức hút của Trần Phi Lăng.
Tàu hỏa đi vào địa phận Venice, hai bên chỉ thấy màu sông nước mênh mang, thi thoảng lại có con chim hải âu bay vù qua cửa sổ, Trần Phi Lăng hưng phấn như một cô bé, vừa vỗ tay vừa reo hò, Lâm Tuyền bị hành động đơn thuần của cô cảm nhiễm, cũng đưa tay ra vẫy đàn hải âu lớn bay gần cửa sổ.
Phương Nam đột nhiên phát hiện ra Trần Phi Lăng là cô gái đơn thuần khó làm người ta sinh địch ý được, không khỏi sinh ra chút thương hại, cô hiểu Lâm Tuyền cố ý né tránh truyền thông là do tuổi thơ bị vứt bỏ của mình, y tựa hồ muốn né tránh ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994166/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.