Lâm Tuyền và cha rời trường về nhà, nhìn đoàn xe dưới lầu là biết Khổng Lập Dân, Lưu Hoa Đông tới rồi, nhưng lên nhà mở cửa ra vẫn giật mình, may mà nhà rộng tới 140 mét vuông, nếu không đã chẳng chứa nổi bằng ấy người.
- Sao thế, làm gì mà đông vậy, hôm nay tôi có mời khách đâu.
Lâm Tuyền vừa thay dép vừa chào hỏi mọi người:
Trương Bích Quân trách hỏi:
- Tổng giám đốc, sao anh lại tắt máy, làm tôi gọi mãi không được.
Lâm Tuyền lấy cái Nokia cũ kỹ ra xem:
- À, tại bận tra điểm thi, có chuyện gì?
- Anh quên hôm nay giao đề án lên UBCK à?
- À, giao chưa?
Trương Bích Quân bị giọng hờ hững của y làm phát điên:
- Chuyện lớn như thế, anh không tỏ ra hưng phấn một chút, kích động một chút à?
- Ồ, vậy tôi khẩn trương một chút.
Lâm Tuyền nhún vai, song vẫn tỏ thái độ phối hợp:
- Giao chưa, kết quả thế nào rồi.
- Đương nhiên là giao rồi.
Trương Bích Quân kéo ghế ngồi xuống, biết Lâm Tuyền không kích động nổi:
- Anh không muốn biết bên Lệ Cảnh có phản ứng gì à?
- Muốn chứ.
- Muốn sao anh không hỏi?
Trương Bích Quân sắp mất hết kiên nhẫn rồi:
- Tôi không hỏi, cô có thể nhịn không nói được sao?
Trương Bích Quân há hốc mồm, định phản bác, song không nói nổi, sự thực là thế, song người ta là mỹ nữ, trước mặt ông chủ trẻ này chẳng khác gì xương khô. Đám Cố Hiểu Linh không nhịn nổi cười.
Khổng Lập Dân lên tiếng nói đỡ Trương Bích Quân:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994105/chuong-224.html