Trần Sở mặt đỏ dừ như gấc chín, vung tay định đánh Tiểu Sơ, Tiểu Sơ cười khanh khách trốn vào phòng.
- Anh đừng có mà đắc ý.
Trần Sở nghênh mặt lên:
- Hiện giờ anh không còn đẹp trai như xưa đâu, anh có muốn hôn em cũng chẳng được. Nhớ lại thời tiểu học, anh thật đẹp trai, có điều lạnh như băng ấy.
Lâm Tuyền xoa mặt mình:
- Anh về sau lại nghĩ, để em hôn cho xong, dù sao là người nhà, phù sa không chạy ruộng ngoài mà. Nhưng em lại chuyển trường rồi, mỗi lần về trạch viện, ba em lại không cho anh chơi với em. Lúc đầu không quen lắm, còn nhớ trước kia anh ngày nào anh cũng đi quãng đường xa tới nhà em đón em đi học, tan học rồi lại đưa em về, đột nhiên không được chơi với em nữa, có điều dần dần cũng quen.
Trần Sở nhớ lại chuyện cũ, buồn bã nuối tiếc hỏi:
- Khi đó ba em nói gì khó nghe với anh à?
Lâm Tuyền phất tay:
- Quên rồi, có điều không nên nói chuyện đó với ông ngoại, nếu không phải ông ngoại coi đó là chuyện cười đem ra kể, nói không chừng chúng ta thành một đôi.
Trần Sở nhìn Lâm Tuyền làm ra vẻ hơi hợt, lòng chua xót vô kể.
Trần Kiến Quân thấy con gái và Lâm Tuyền nói chuyện say sưa, mặt dày đi tới, cười rất gượng gạo:
- Tiểu Ba, nói chuyện gì với Sở Sở vui thế?
Lâm Tuyền không muốn ông ngoại khó xử, nhưng cục tức trong lòng khó mà tiêu tan, sau cơm trưa Phương Nam bế Tiểu Tư Vũ đi, đến giờ vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994086/chuong-213.html