- Chẳng lẽ có yêu quái tới à?
Trần Kiến Quân nghi nghi hoặc hoặc bước đi, lát sau quay về với bộ dạng hồn siêu phách lạc, dẫm phải hòn đá, thiếu chút nữa trượt ngã, bên cạnh có khách chào hỏi cũng không nghe thấy. Đi nhanh tới trước mặt Trần Kiến Quốc, Trần Vệ Hồng, giọng run rẩy:
- Sao có mấy cái bát cái đũa không mời mà tới vậy?
- Chú nhìn thấy cái gì?
- Em thấy Từ Kiến tới chúc rượu, đến lượt Lâm Minh Đạt, sống chết ấn cậu ta ngồi xuống, không dám để cậu ta đứng dậy nhận rượu.
- Từ Kiến của Thiên Tinh Hồ à?
Trần Kiến Quân ngạc nhiên, lúc nãy còn thấy Từ Kiến đi chiếc BMW 760 tới, lòng càng hoảng. Vội kéo hai đứa em tới hậu viện bàn bạc, nhưng bàn được cái gì, bọn họ căn bản không hiểu Lâm Minh Đạt vì sao có đãi ngộ cao như thế, còn hạng con cháu như Lâm Tuyền sao lại được ngồi ở nhà chính.
- Chúng ta vào đó chúc rượu xem sao?
Trần Vệ Hồng đưa ra ý kiến, cuối cùng Trần Vệ Quốc ỷ thân phận anh cả, cùng có duyên gặp mặt Cảnh Nhất Dân vài lần, tới mời rượu.
Trần Nhiên vừa thấy con trai liền phẩy tay:
- Ra kia chiêu đãi khách, nơi này không cần anh.
Trần Kiến Quốc ngượng ngịu đứng ở cửa, vào thì không vào được, lui thì ông ta không cam tâm, mặt nhăn như quả mướp đắng.
Lâm Tuyền vốn chẳng bận tâm tới ba người này, trước giờ y coi họ như không khí, có điều hôm nay Trần Vệ Hồng xỉ nhục Phương Nam, cơn giận y vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994079/chuong-211.html