- Thời gian sắp tới khu Tây Thành sẽ đem 1500 mẫu đất xung quanh nhà máy Giang Thiên chia thành 6 lô đem bán, cũng hứa sẽ di dời nhà máy hóa chất ra khỏi vùng đất đó, nhưng mọi người đều biết cả, nhà máy Giang Thiên duy trì kinh doanh còn khó nữa là, lấy đâu ra tiền mà di dời, tài chính khu Tây Thanh cũng chẳng cung cấp nổi tài chính làm việc này. Ba năm sau giá đất nơi này sẽ nóng lên, nhưng nhà máy Giang Thiên mà đợi tới khi đó mới chọn đất di dời, với cách làm việc quan liêu, thực sự được di dời thì còn mất thêm hai năm nữa.
Lâm Tuyền nói tới đó giọng điệu không khỏi mang chút mỉa mai:
- Cho nên mới nói với bước quy hoạch của khu Tây Thành, nơi này đợi tới năm 2007 -2008 mới bắt đầu khai thác được. Tôi nghĩ mọi người đều hiểu, nới này trì hoãn quá lâu sẽ hạn chế Tân thành Nam Cảng phát triển về phía bắc, cho nên tôi nói, chúng ta không thể đi theo bước tiến của khu Tây Thành.
- Tiểu Lâm, có suy nghĩ gì cứ nói thẳng đi.
Khổng Lập Dân biết Lâm Tuyền kéo mình lên tận đê thì phải có suy nghĩ chín muổi rồi, nên thong thả hỏi:
- Do sự tồn tại của nhà máy Giang Thiên làm giá đất nơi này khá thấp, nhưng những nhà đầu tư vẫn sẽ tranh cướp nhau giành nó, dù sao chẳng ai kiên nhẫn đợi bốn năm năm sau, lỡ mất giai đoạn hoàng kim của địa ốc.
- Cậu muốn nuốt chửng cả sáu mảnh đất đó?
Từ Kiến hiểu ra:
- Có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994071/chuong-206.html