Từ góc độ kinh tế mà nói, Tĩnh Hải còn có Đông Đô là có thể phân cao thấp với Lệ Cảnh, nhưng thời buổi này, cơ hội vô vàn, kiếm tiền không kịp, ai dại gì đi làm vật hi sinh cho đấu tranh chính trị, cố ý đối địch với nhau?
Cho dù Đông Đô có ngả theo hướng Cảnh Nhất Dân, Trần Minh Hành không tin Khổng Lâp Dân bất chấp lợi ích của Đông Đô đi đấu với Lệ Cảnh, e ngay cả Cảnh Nhất Dân cũng không đủ khí phách hi sinh tập đoàn hàng đầu thành phố để đấu tranh, như thế trong mắt người bên trên sẽ để lại ấn tượng cực xấu, tiền đồ Cảnh Nhất Dân coi như xong.
Tuy đại biểu pháp nhân của Liên hợp Tĩnh Hải là Lâm Tuyền, nhưng Trần Minh Hành chỉ quan tâm tới nhân vật đứng sau lưng, bất kể nhìn từ góc độ nào, Lâm Tuyền còn quá trẻ, biểu hiện quá non nớt, đặc biệt là lần gặp nhau thứ hai, không khác gì chàng thanh niên mới vào đời.
Không chỉ Trương Quyền, ngay Trần Minh Hành cũng luôn cho rằng Lâm Tuyền chỉ là con ma thế mạng do Cảnh Nhất Dân dựng lên, từ các loại tin đồn thành ủy truyền ra, có thể thấy Lâm Tuyền chẳng qua dựa vào hơi ấm của Trần Nhiên để lại mà đầu cơ kiếm lời thôi.
Con cái của Trần Nhiên trong thời gian ngắn không làm nên tang trạng gì, thì Lâm Tuyền chỉ là đứa cháu ngoại quan hệ xa hơi một tầng, sợ càng chẳng có thành tựu gì được. Cho dù là thế, Trần Minh Hành chưa bao giờ bỏ lòng giám sát Liên hợp Tĩnh Hải.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994065/chuong-202.html