Vương Hiểu Dương không mang lái xe, tự mình lái chiếc Cheetah, Quách Bảo Lâm lái Lexus, Vũ Cường lái chiếc rand Cherokee. Minh Tuyết không đi xe mà vào cùng xe với Lâm Tuyền, Quách Bảo Lâm. Có Minh Tuyết tham dự, tới Tú Thủy Các là không thích hợp nữa, ba chiếc xe nối nhau đi tới khách sạn Tĩnh Nam gần đó.
Ngồi trên xe, Minh Tuyết tay chống cằm nhìn Lâm Tuyền chăm chú, tới lúc này vẫn còn chưa nhớ ra y là ai, có điều khiến Lâm Tuyền như ngồi bàn chông, đại khái không ai chống lại được sức quyến rũ chết người từ Minh Tuyết, nhưng người làm nghề này rất phức tạp, Lâm Tuyền không muốn có bất kỳ quan hệ nào với Minh Tuyết hết.
Đó là hai năm trước lần đầu cùng Triệu Khôn Nghĩa tiếp khách đưa y tới loại địa phương đó, còn điểm danh Minh Tuyết, Lâm Tuyền nghĩ cô ta tiếp đãi vô số nam nhân, làm sao có ấn tượng gì với mình được?
Nhớ lại hai năm trước Minh Tuyết vì bị một vị thiếu gia sờ mò mà tát cho một cái, là cô gái rất cá tính, hiện giờ thành giám đốc QHXH quyến rũ, cư xử khéo léo, đó là thay đổi cỡ nào? Lâm Tuyền thấy càng nên tránh xa cô gái này.
Vương Hiểu Dương rất quen thuộc khách sạn Tĩnh Nam, tới nơi nói nhất định bảo bữa này do hắn mời khách, gọi giám đốc khách sạn tới dặn dò.
Quách Bảo Lâm tặc lưỡi:
- Tiêu chuẩn mỗi người 128 đồng mà được ăn cả bào ngư, tôi phải thường xuyên tới khách sạn này mới được.
- Đó là giám đốc khách sạn thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994055/chuong-197.html