Xuống dưới lầu, Lâm Tuyền cười khổ với Phương Nam:
- Đó là học sinh lớp em đấy, chị nhìn xem bộ dạng bọn chúng có giống học sinh không, vậy mà ba em còn có lòng tin với bọn chúng.
Trên lầu vang lên tiếng thét chói tai, Phương Nam lo lắng hỏi:
- Không xảy ra chuyện gì chứ?
Lâm Tuyền lắc đầu, bảo Vũ Cường:
- Tôi biết rất nhiều chỗ giải trí ở khu khai phát kiểu như Hoàng Hải các anh đều tham gia cổ phần, tôi chẳng có tư cách gì bảo các anh làm việc này làm việc kia, song một số việc đừng có làm thái quá, đừng nghĩ có chuyện gì tôi sẽ gánh cho các anh.
Bị Lâm Tuyền hờ hững nói một câu thế thôi nhưng khiến Vũ Cường toát hết mồ hôi, may mà Lâm Tuyền chỉ nói tới đó rồi đi, tới bên bàn bóng, câm hai cây vợt tới, đưa cho Phương Nam một cái:
- Trước kia em đánh bóng bàn lợi hại lắm đấy, đánh chị thua liểng xiểng luôn.
Phương Nam cúi người xuống phát bóng, cả mảng da ngực trắng như tuyết lộ ra trước mắt, Lâm Tuyền nhìn quên cả đỡ bóng, bị Phương Nam gõ cho vài cái mới tỉnh lại, có điều tâm tư đại loạn, thua liền ba ván, bị Phương Nam trêu suốt.
Trương Dịch Phi nhìn thấy cử chỉ thân mật giữa Phương Nam và Lâm Tuyền thì nghi ngờ, song không dám hỏi gì.
Vũ Cường và Quách Bảo Lâm đi xuống, theo sau còn có Cao Tuấn tiểu đệ trước kia của Vũ Cường. Vũ Cường tới bên Lâm Tuyền nói:
- Bên này do Cao Tuần trông coi.
Hai năm trôi qua thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994035/chuong-185.html