Lâm Tuyền nói với hắn như thế này:
- Có người giàu lên tức là có người bị cướp đoạt, TTCK là chiến trường cướp bóc của nhau, anh thua thiệt ở TTCK không thể quy kết là thất bại, chỉ là bị cướp mà thôi.
Khi ấy Lâm Tuyền cười đầy tà khí, cho tới giờ Đan Nguyên còn có cảm tưởng như người thợ săn mỉm cười khi thấy con mồi, bị Lâm Tuyền vỗ một cái vào vài, cảm giác tay y hút lấy linh hồn của mình, đương nhiên có thể nói hắn bị sức hút của Lâm Tuyền cảm nhiễm.
Lâm Tuyền vỗ vai hắn, hỏi:
- Đã bao giờ nghĩ tới chuyện đi cướp của người khác chưa?
Đan Nguyên giật mình, còn chưa kịp nói gì thì Lâm Tuyền đã nói tiếp:
- Tôi đã nghiên cứu qua đề án của anh tồi, tháng sau phòng tài vụ sẽ thành lập một ban n hỏ nghiên cứu chứng khoán, hoan nghênh anh gia nhập.
9 tháng mua cổ phiếu mới kiếm lợi, thu hoạch 20 triệu, ban chứng khoán từ ba người đã tăng lên thành 10 người, mới đầu còn do tổng giám sát tài vụ Lý Mai kiêm nhiệm chức giám đốc, tháng 5 năm nay Đan Nguyên chín thức trở thành chủ quản, nay lại rời khỏi phòng tài vụ thăng cấp thành phòng chứng khoán, xếp ngang hàng với phòng lớn như phòng tài vụ, Đan Nguyên cũng thành giám đốc, được thưởng 0.2% cổ phần.
Dưới phòng chứng khoán còn thiếp lập bốn phòng ban nhỏ, phòng nghiên cứu chứng khoán, phòng kiểm toán, phòng chứng khoán một và hai.
Có văn phòng của riêng mình, ngồi ở chiếc ghế da thật êm ái, nhìn qua cửa kính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994020/chuong-177.html