Bành Tân Vũ nhìn Lâm Tuyền chằm chằm, nhưng nhìn thế nào cũng không thấy giống một người có đủ lực tiếp nhận đống lộn xộn Thiên Nhuận, Tĩnh An, chẳng lẽ y làm liều? Bành Tân Vũ nhếch mép, thầm nghĩ để xem thằng nhãi chưa ráo máu đầu này biểu diễn, tưởng thành công ở một hai hạng mục thì nghĩ chuyện trên đời này chẳng qua chỉ tới thế sao?
Lâm Tuyền tuy hiện giờ có tên tuổi trong giới, nhưng sáng nghiệp dễ giữ nghiệp mới khó, những người không tiếp xúc với y, chỉ nhìn biểu hiện bên ngoài, có chút xem thường là điều tất nhiên.
Chỉ chưa tới 10 người mà dùng phòng yến hội của khách sạn Tứ Quý, có thể thấy Tinh Hồ chịu chơi thế nào, song Bành Tân Vũ không vì thế mà cảm thấy mình được coi trọng.
Trước đó phương diện Tinh Hồ chỉ có mỗi Thiệu Binh từng tiếp xúc với ông ta, song không tham khảo quá sâu về vấn đề khoản nợ giữa Kim Các và Cty Thần Thánh, song hiện giờ khi An Thạch đang tích cực lần nữa đưa quyền chủ nợ của Thiên Nhuận, Tĩnh An ra bán đấu giá, Tinh Hồ lại tới liên hệ với bọn họ, ý đồ không nói đã rõ.
Đến khi vào tiệc, Lâm Tuyền đổi hẳn thái độ, nhiệt tình mời mọi người ăn uống, còn kể vài câu chuyện cười nhỏ, làm trọn thân phận của chủ nhà, tuyệt không nhắc tới chuyện hai tòa nhà, Bành Tân Vũ cũng không nhắc tới, đến khi tan tiệc rồi, Lâm Tuyền mới hỏi:
- Năm 99, ủy ban trọng tài kinh tế tỉnh đưa ra quyết định liên quan tới quyền chủ nợ giữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1994005/chuong-170.html