Điền Lệ nói dối, cô không biết vì sao mình lại làm như thế, Trần Vũ đúng là đi Anh du học, nhưng Trương Giai Minh năm nay bắt đầu ở lại công ty trong nước làm việc, Trần Vũ làm như thế là tránh phải ở cùng Trương Giai Minh.
- Cái gì? Cô ấy, cô ấy
Mặt Lâm Tuyền tức thì trắng bệch, rồi chuyển thành xanh mét:
- Vì sao di động của cô ấy trong tay cô?
Thấy vẻ mặt Lâm Tuyền đáng sợ, cả đêm hôm qua vì câu nói tình cơ khơi lại bao kỷ niệm đắng cay lần ngọt ngào, Lâm Tuyền mất ngủ vì nhung nhớ khiến mắt y đầy tơ máu.
Điền Lệ vùng mạnh thoát khỏi bàn tay Lâm Tuyền, lui lại phía sau:
- Tôi dùng sim của Tiểu Vũ, trước khi ra nước ngoài, cô ấy luôn đợi điện thoại của anh để nói tất cả, nhưng anh không gọi, cũng không sao liên lạc được với anh. Sau khi ra nước ngoài cô ấy bảo tôi dùng cái sim này, cô ấy tin nhất định anh sẽ gọi điện tới, cô ấy nói, nếu như anh muốn biết gì thì tôi nói cho anh biết.
- Cô ấy đi rồi, còn đi với vị hôn phu nữa, tôi còn muốn biết gì nữa?
Lâm Tuyền đột nhiên nhận ra mình ôm một cái ảo ảnh, ảo ảnh đã vỡ, y hồn siêu phách lạc đứng dậy loạng choạng đi ra ngoài.
- Trần Vũ đã đính hôn trước khi quen anh.
Điền Lệ gọi Lâm Tuyền lại:
- Người mà anh nhìn thấy là Trương Giai Minh, anh ta cũng học trường chúng ta, có điều năm thứ nhất đã đại biểu cho trường giao lưu du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993972/chuong-153.html